Tháng tư và mưa
Tháng tư thắc thỏm cơn mưa
Đồi khô ngọn cỏ cũng vừa hồi sinh
Em từ ngõ núi thình lình
Chở đầy hai giỏ bình minh xuống đồi.
Lắc lay nhánh nụ hoa tươi
Long lanh phấn nhụy quê đồi long lanh
Mặt trời nhuộm đỏ núi xanh
Cánh cò lấp lóa trắng vành nón nghiêng
Nhà ai nở búp dong riềng
Con chuồn chuồn cõng một triền khói ươm
Có con tu hú sau vườn
Tiếng kêu làm chín nửa buồng chuối cau.
Chị sẽ chỉ buộc tình đầu
Tháng tư mưa vỡ mối sầu mênh mông
Em còn vun luống cải bông
Áo thêu hoa rụng ven sông mà vàng
Qua cầu nón ngả mùa sang
Câu thơ ai buộc bên hàng giậu thưa
Tháng tư nỗi nhớ như mưa
Ướt sông ướt tiếng gà trưa ngân dài…
Một sáng tháng tư
Ngược sáng,
Nhìn qua khung cửa sổ
Tháng tư ửng hồng trên lưới nhện lẻ loi.
Em vắt tóc
Giấu hương nồng trên liếp
Và hồn nhiên đọc trang sách mùa hè
Gió lật úp nỗi buồn trong chiếc lá
Cuốn vu vơ thắc thỏm cánh chuồn chuồn.
Bức tường cũ hoen màu với bạc vữa
Khung sơn mài pha ánh bạc lung linh
Mái ngói cong rêu
Cửa kính bụi mờ
Giọt mưa nào
Đẹp như ngọc ban mai?
Bờ ao vút
Một cánh chim bói cá
Sóng xô nhau như nỗi nhớ loang dần
Va chạm mặt trời vỡ ối cả bình minh…


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *